Cập nhật tỷ lệ cá cược bóng đá hôm nay, kèo bóng đá trực tuyến ibet, tỷ số bóng đá trực tiếp, tỉ lệ ma cao, malaysia, châu á, tài xỉu, tỷ lệ châu âu.

Chủ Nhật, 17 tháng 6, 2018

Antoine Griezmann và Phía sau nụ cười

Khởi đầu không được nhiều lợi thế như những đồng đội, nhưng nhờ những nỗ lực tuyệt vời, Griezmann đã khiến bản thân tỏa sáng và cả thế giới phải công nhận tài năng của anh.
Trên bong da so chia sẻ về nước Pháp lúc bấy giờ cần một nguồn nhân công khổng lồ để xây dựng lại đất nước sau Thế chiến II. Nước Pháp thực sự thiếu nhân công cho các nghề xây dựng. Ông ngoại tôi là thợ nề. Năm 1956, ông quyết định sẽ đưa cả gia đình sang Pháp, và ông sẽ đi trước. Nhưng cũng giống như nhiều nông dân và công nhân khác, ông không có được hộ chiếu du lịch hoặc di cư. Ông đã phải nhờ cậy đến các công ty vượt biên bất hợp pháp, tiến vào biên giới Lục lăng từ Tây Ban Nha rồi theo đường bộ ở dãy Pyrene. Cuộc vượt biên này buộc ông phải có kế hoạch chi tiết về thể lực cũng như tài chính. Thời gian đầu, Amaro dừng chân tại Cassis, thuộc Bouches-du-Rhone, gần Marseille. Nhưng ông không hài lòng. Năm tiếp theo, nhờ một ông Couturier nào đó (chủ thầu xây dựng) khuyên ông đi xin việc để giải quyết các khó khăn về tài chính.

Bóng đá chảy trong mạch máu của tôi. Nó được di truyền từ ông ngoại tôi. Ông ngoại tôi tên là Amaro Lopes, từng là một cầu thủ chuyên nghiệp. Ông là một hậu vệ không thực sự cao lớn nhưng lại dẻo dai. Có vẻ, tôi giống ông về ngoại hình. Ông từng khoác áo CLB Pacos Ferreira, thuộc thành phố 60.000 dân, phía bắc Bồ Đào Nha, nằm giữa Porto và Guimaraes. Đội bóng này từng mang tên Vasco de Gama. Nhưng đến năm 1960 thì được đổi thành tên đầy đủ: Football Club Pacos de Ferreira. Cuộc sống nơi đây thực sự khó khăn và chế độ độc tài Salazar đã bóp nghẹt cả đất nước, khiến ông tôi quyết định rời Bồ Đào Nha. Khi ấy, ông đã cưới bà ngoại tôi là Carolina, sinh được 3 người con là các bác trai Jose, Manuel và bác gái Maria Alriza.


Thủ môn thứ ba của Atletico là Andre Moreira, 21 tuổi và cao 1m95. Người Bồ Đào Nha. Anh ấy thường xuyên nói với tôi về ông ngoại tôi. Anh giải thích rằng đã nhìn thấy những tấm ảnh của Amaro trong rất nhiều album ảnh, đặc biệt là trong cuốn sách kỷ yếu 50 năm thành lập CLB Pacos Ferreira. Anh ấy hứa sẽ mang cuốn sách này đến cho tôi xem. Tôi sẽ rất tò mò lật từng trang. Ký ức về ông ngoại Amaro Lopes cũng hiện ra qua cúp tứ hùng mang tên ông. Nó diễn ra tại công viên triển lãm Mâcon mỗi năm 1 lần vào tháng 2 do CLB Sporting de Mâcon tổ chức, quy tụ cộng đồng người Bồ Đào Nha tại đây. Em trai tôi là Théo cũng thi đấu cho đội bóng này, nó khoác áo số 9.

Mâcon là một mảnh đất rất thân thiện, hiền hòa. Gia đình Amaro và Carolina ngày một lớn hơn với sự ra đời của bác trai Andrea, rồi Isabelle – mẹ tôi. Những năm sau đó, nhiều người Pacos đã đến các thành phố cực nam của Bourgogne-Franche-Comte. Bà ngoại tôi giúp họ hòa nhập thích nghi với cuộc sống, đặc biệt giải quyết các thủ tục hành chính. Ai gõ cửa, bà đều đón chào nồng nhiệt và tận tình giúp đỡ. Nhiều người không thể đọc hay viết tiếng Pháp, bà lại giúp họ. Còn Amaro tiếp tục theo đuổi nghề thợ nề cho đến khi ông bị tai nạn. Tôi không có chút ký ức nào về ông ngoại. Bởi ông qua đời năm 1992, một năm sau khi tôi sinh tờ livescore tiết lộ.

Để giảm bớt áp lực, giải trí, họ thường rủ nhau đến một tòa nhà ở ga, gần khách sạn thành phố Mâcon. Trong số các nhân viên phụ vụ nữ có Isabelle, em gái bác Manuel. Isabelle bắt đầu làm việc tại đây từ năm 16 tuổi để giúp đỡ mẹ nuôi 5 miệng ăn. Ban đầu, Isabelle làm ở quầy bia Les Tuileries, rồi thời gian sau làm ở quầy rượu. Bố tôi khi nhìn thấy cô gái trẻ xinh đẹp này thì đã cảm nắng rồi, ngay cả khi Isabelle trẻ hơn bố rất nhiều. Thực tế thì Isabelle kém ông tận 9 tuổi. Bác Manuel trở thành thợ mộc, đảm nhận khâu đóng hàng. Lúc đó, bác Manuel đã kết hôn và rất ủng hộ mối quan hệ giữa bố tôi với Isabelle. “Đôi chim cu gáy” gặp gỡ nhau thường xuyên và nhanh chóng chính thức hóa mối quan hệ của mình. Năm 30 tuổi, bố tôi cưới vợ, còn Isabelle-mẹ tôi, mới 21. Sau đó ít lâu, chị Maud chào đời ngày 7/4/1988. Ba năm sau, tôi cất tiếng khóc chào đời ngày 21/3/1991. Năm năm sau, cậu út Théo sinh ra tại nhà hộ sinh Mâcon. Giống như chị Maud, tôi sinh ra tại nhà hộ sinh cũ ở phố Chailly-Gueret, Mâcon.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Bài viết mới nhất

Liên kết

Thời trang thể thao

Pages